Những điểm du lịch tại Singapore

1. Tượng nhân sư Merlion

Tượng Merlion lần đầu tiên được thiết kế như là một biểu tượng của Hiệp hội Quảng bá Du lịch Singapore (STPB) vào năm 1964 – hình ảnh con thú đầu sư tử, mình cá đang cưỡi trên ngọn sóng nhanh chóng trở thành biểu tượng của đảo quốc Singapore trên thế giới. Tượng Merlion với chiều cao 8,6m và trọng lượng 70 tấn được đúc bằng xi măng fondue bởi nghệ nhân Singapore quá cố, Ông Lim Nang Seng. Bức tượng Merlion thứ hai có kích thước nhỏ hơn với chiều cao 2m và nặng 3 tấn, cũng do nghệ nhân này thực hiện. Thân tượng được đúc bằng xi măng fondue, lớp áo bên ngoài được làm từ những chiếc dĩa bằng sứ và đôi mắt của Merlion là hai tách trà nhỏ màu đỏ.

2. Đảo Sentosa

Santosa có nghĩa là thanh bình và yên tĩnh trong tiếng Mã Lai, là một khu nghỉ mát đảo ở Singapore, hàng năm đón 5 triệu du khách. Các điểm thu hút trên đảo này gồm: bãi biển dài 2 km, pháo đài Siloso, hai sân golf và 2 khách sạn 5 sao. Đảo này có diện tích 5 ki-lô-mét vuông, nằm cách bờ biển phía nam của lục địa Singapore 0,5 km. Đây là đảo lớn thứ 4 của Singapore (không kể đảo chính). 70% hòn đảo này bao phủ rừng trồng, là nơi sinh sống của nhiều loài động vật như tắc kè, khỉ, công, vẹt cũng như nhiều loại động thực vật khác. Một phần đáng kể diện tích đảo được tạo ra từ lấn biển.

Tọa lạc tại Sentosa, Thế giới nước là một khu vui chơi tuyệt vời với vẻ đẹp thật ấn tượng của một thế giới hoàn toàn khác lạ dưới đại dương. Từ những bãi biển và những hồ cạn có nhiều đá tảng, du khách bắt đầu đi xuống dốc sâu, qua những rặng san hô rực rỡ sắc màu và đời sống thực vật sinh động trước khi đặt chân lên đường hầm hầm di động ngoạn mục bằng nhựa acrylic dài 83m, nơi chốn của những đàn cá, các loài dã thú rình mồi và những cư dân đại dương ngoại lai khác.

3. Batanic Garden

Vườn Thực Vật (Batanic Garden) nằm ở Trung tâm thành phố với diện tích hơn 54ha, nơi đây nổi tiếng bởi việc nghiên cứu, thu thập những loài thực vật và những loài hoa cỏ nhiệt đới quý hiếm. Bên trong vườn có rừng nguyên sinh thiên nhiên và vườn hoa muôn màu muôn sắc rực rỡ một vùng. Nguồn thực vật nơi đây vô cùng phong phú và đa dạng, có rất nhiều chủng loại khác nhau. Nơi đây còn có hồ Hồ Di Đình là một công trình kiến trúc kiểu Victoria, nơi trồng hơn 1,2 vạn loài hoa lan quý hiếm trên thế giới. Bên trong vườn thực vật Singapore còn có thư viện lớn, nơi đây có phòng tiêu bản các loài thực vật nhằm để thu thập và cất giữ tiêu bản các loài cây.

4. Công viên bướm & Vương quốc Côn trùng

Bạn sẽ kinh ngạc trước một thế giới muôn màu và hàng ngàn cánh bướm rập rờn khi tản bộ qua môi trường của những sinh vật mỏng manh này. Hãy đến gần và tiếp xúc với những chúa tể của Thế giới Côn trùng – Bọ cánh cứng Tê giác, Nhện Khổng lồ và loài bò cạp – trong một cái hang dài 70m, hang côn trùng đầu tiên trên thế giới. Khi bạn thám hiểm sâu hơn trong góc tối, chỉ có ánh sáng đom đóm dẫn đườc cho bạn. Với hơn 3.000 loài bướm và mẫu côn trùng, đây là một trong những bộ sưu tập lớn nhất thế giới.

5. Bảo tàng Sáp

Tại bảo tàng này, những hình người với kích cỡ như thật, những đồ tạo tác quý hiếm và công nghệ tối tân sẽ mang những hình ảnh, âm thanh, hương vị Singapore từ những ngày xa xưa trở lại cuộc sống hiện đại. Khách có thể được nghe kể lại chi tiết về lịch sử ngành hàng hải Singapore qua đôi mắt một thương gia người Hoa, đối diện với những nhân vật uy tín như Ngài Stamford Raffles, hồi tưởng lại những giờ phút đen tối nhất của Singapore, hoặc đơn giản là ăn mừng với người dân khi họ tái hiện những nghi thức, lễ hội và thông lệ văn hóa của người Hoa, Malay, Ấn Độ và Peranakan trong thời kỳ cực thịnh của họ.

6. Vườn thú đêm Night Safari

Vườn thú đêm hàng đầu này sở hữu trên 900 con thú của 135 loài ngoại lai sinh sống trong tám khu vực được tái tạo tương tự các vùng địa lý như rừng mưa Đông Nam Á, đồng cỏ nhiệt đới Phi châu, thung lũng sông Nepal, đồng hoang Nam Mỹ và rừng rậm Myanmar. Đi dạo một mình dọc theo đường mòn đi bộ hay thư giãn trên xe điện – cho dù bạn chọn bất kỳ hình thức nào, Night Safari là một chuyến phiêu lưu hoang dã không thể bỏ qua.

7. Trung tâm ẩm thực Singapore

Chợ Lau Pa Sat

Lau Pa Sat giống có rất nhiều quầy hàng ăn uống ngoài trời từ món cà ri gà, mì xào belacan hay mắm tôm Malaysia…
Đừng bỏ qua món tráng miệng – một thế mạnh của Lau Pa Sat. Hãy thử cendol, món đồ uống nổi tiếng bao gồm đậu đỏ, xi rô, nước cốt dừa và đá bào. Món ăn sẽ đậm đà hơn nếu được rắc thêm chút bột quế. Bạn cũng có thể tới quầy ăn của người Hoa để thưởng thức những món ăn đặc trưng mang hương vị Trung Hoa ngay tại khu chợ nổi tiếng này.

Trung tâm ăn uống Maxwell

Nằm ở trung tâm của khu phố người Hoa, Maxwell khiến du khách có được cảm nhận thú vị về một trung tâm ăn uống ngoài trời ồn ã, đông đúc. Mặc dù món ăn ở đây được Âu hóa nhiều bằng cách cắt giảm các gia vị đặc trưng nhưng Maxwell vẫn là lựa chọn tuyệt vời với những món như rotijohn (bánh mì chiên với thịt bò, trứng và đôi khi là thịt cừu ăn với nước sốt ớt), rotiprata (bánh kếp Ấn Độ ăn với cà ri).
Maxwell có rất nhiều món ăn hải sản hấp dẫn, vì thế đừng bỏ qua món đầu cá nấu cà ri và nước dừa ngon ngọt. Các loại nước ép trái cây ở đây cũng rất ngon và có giá cả dễ chịu. Đây cũng là nơi có món trà teh tarek thơm ngon và mát lạnh trong những ngày hè oi bức.

Chợ đêm Chinatown



Vào ban ngày, con phố Smith không có gì ấn tượng ngoài những quầy hàng bán đồ kim loại. Tuy nhiên, hãy trở lại vào lúc hoàng hôn để thưởng thức những món mì đặc trưng của người Hoa và Hàn Quốc. Chợ đêm Chinatown đặc biệt vui nhộn nếu bạn ghé vào những dịp lễ hội truyền thống như Tết Nguyên Đán với nhiều màn biểu diễn sống động hàng đêm như múa lân-sư-rồng, trình diễn võ thuật, kinh kịch Trung Hoa và đi cà kheo.

Vịnh Gluttons

Gluttons được coi là trung tâm ẩm thực ngoài trời hấp dẫn nhất của Singapore. Địa điểm của Gluttons nằm ngay kế bên nhà hát Esplanade, vì thế rất tiện cho du khách sau khi thưởng thức hòa nhạc. Du khách đến đây sẽ choáng ngợp bởi vô vàn lựa chọn các món ăn hấp dẫn với giá chỉ vài đô la Singapore một món. Bạn đừng bỏ qua nasi goring, một món cơm chiên nổi tiếng với hành lá có thêm nước sốt đậu nành của Indonesia tạo nên mùi vị rất đặc trưng. Ngoài ra, bạn có thể tìm thấy hương vị của Singapore cổ xưa trong món mì căn xào gà thơm ngon nổi tiếng.

Chợ Tekka

Tekka nằm tại cửa ngõ của khu Tiểu Ấn. Dù số lượng gian hàng ít hơn một số trung tâm ăn uống ngoài trời khác, nhưng hương vị của món cà ri và hành khô trộn, bạch đậu khấu và dừa khiến bạn không thể không dừng chân khi tới thăm Singapore.

H th ng đặ t vé máy bay tr c tuy ế n www.abay.vn luôn c p nh t và cung c p vé máy bay đi Singapore và nhi u qu c gia trên th ế gi i. H th ng cho phép khách hàng có th so sánh giá vé máy bay c a h ơ n 100 hãng hàng không và book vé máy bay Singapore m t cách nhanh chóng qua h th ng thanh toán ti n l i v i m c giá t t nh t và độ i ng ũ t ư v n, ch ă m sóc khách hàng ph c v 24/7

DMCA.com

Trước sức ép của dư luận, cô Ong đã nộp đơn từ chức vào ngày 10/12 vì lý do gia đình. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng, cô muốn tìm kiếm một sự thanh thản trong tâm hồn sau sức ép những ngày qua. Phát ngôn viên hiệp hội cho biết, PA cũng đã chấp nhận đơn xin từ chức của cô Ong.

Ngoài từ chức Chủ tịch quốc hội, Michael Palmer cũng từ bỏ ghế trong quốc hội và thành viên của đảng PAP. Hiện vẫn chưa có thông tin về cuộc bầu cử phụ để tìm người thay thế ông Palmer. Theo luật Singapore, cuộc bầu cử phụ thuộc hoàn toàn do quyết định của thủ tướng. Phó chủ tịch quốc hội, ông Charles Chong sẽ tạm thời đảm nhiệm vị trí quyền chủ tịch quốc hội. PAP, từ lâu luôn tạo dựng được hình ảnh đạo đức hơn hẳn phe đối lập, ngay lập tức đã phải hứng chịu búa rìu dư luận.

Trả lời báo giới, ông Paul Ling, Phó chủ tịch Ủy ban Cố vấn cho công dân, người từng làm việc với ông Palmer suốt 6 năm qua cho biết, các lãnh đạo cấp cơ sở cũng biết cô Laura Ong. “Tất nhiên là chúng tôi biết cô ấy, vì chúng tôi thường xuyên làm việc với cô. Không hề có tin đồn quanh chuyện này, chúng tôi không bao giờ nghĩ hai người sẽ ngoại tình”, ông Ling cho hay.

“Bóng hồng” khiến Michael Palmer ngã ngựa.

Ngày 12/12/2012, tròn 1 năm 2 tháng 2 ngày sau khi nhậm chức (10/10/2011), chủ tịch Quốc hội Singapore Michael Palmer đã chính thức tuyên bố từ chức sau khi thú nhận có mối quan hệ ngoài hôn nhân. Thông tin trên đã khiến chính trường quốc gia Đông Nam Á rúng động. Rất nhiều quan chức trong chính phủ cũng như người dân đều không thể tin vào hiện thực này. Bởi trước đó, trong mắt dân chúng, Michael Palmer luôn là người đàn ông lịch thiệp, một quan chức mẫn cán, chưa từng gây bất kỳ điều tiếng gì.

Michael Palmer sinh ngày 14/7/1968 trong một gia đình khá giàu có. Cha ông là Vernon Palmer, một người gốc da trắng từng được đánh giá là huyền thoại của ngành công nghiệp phát thanh truyền hình Singapore. Vernon Palmer nổi tiếng trên truyền hình với phong cách tự tin, hài hước. Sau 36 năm cống hiến, ông được dân chúng xứ sở thần tiên đặt cho mỹ danh “quý ông của đài truyền hình”. Tuy nhiên, sau khi bị bệnh tật hành hạ trong nhiều năm, cuối cùng ông qua đời ở tuổi 84 vì bệnh viêm phổi.

Trước khi dính vào nghi án tính ái với một nữ thành viên của Hiệp hội Nhân dân, Michael Palmer đã kết hôn và có một con. Và ngay sau đó, ông đã tuyên bố từ chức. “Tôi từ chức để nhận toàn bộ trách nhiệm cho lỗi lầm nghiêm trọng mà tôi đã phạm phải”, ông Palmer cho biết trong một cuộc họp báo. “Hành động của tôi không đúng mực và đây là một lỗi nghiêm trọng. Tôi từ chức để tránh làm ảnh hưởng thêm tới PAP và quốc hội”, ông Palmer cho hay.

Michael Palmer là người con trai độc nhất của Vernon Palmer. Ông từng học ngành luật tại Đại học London (Anh). Sau đó, ông trở thành một luật sư khá tên tuổi. Dần dần, Michael Palmer bước vào con đường chính trị, với tham vọng trở thành một chính trị gia quyền lực. Nhờ tài năng thiên bẩm và trí tuệ hơn người, con đường quan lộ của Michael nhanh chóng lên như diều gặp gió. Năm 2006, ông đắc cử nghị sĩ và là thành viên của đảng Hành động vì nhân dân (PAP).

Trên chính trường, Michael Palmer được đánh giá là một nghị sĩ tích cực tham gia các cuộc tranh luận tại cơ quan lập pháp của Singapore và quan tâm đáp ứng nguyện vọng của cử tri. Trong cuộc bầu cử Quốc hội Singapore hồi tháng 5/2011, đảng Hành động vì nhân dân của Thủ tướng Lý Hiển Long giành được 81/87 ghế trong quốc hội, trong khi đảng Công nhân đối lập giành được 6 ghế. Không nằm ngoài dự đoán, ngày 10/10/2011, tại phiên khai mạc kỳ họp đầu tiên quốc hội Singapore khóa 8, ông Michael Palmer “cánh tay phải” của Thủ tướng Lý Hiển Long được bầu làm chủ tịch quốc hội.

Anh Văn

Một vụ bạo loạn đường phố nghiêm trọng lần đầu tiên xảy ra ở Singapore sau ít nhất ba thập kỷ, làm 18 người bị thương và nhiều ôtô bị phá hoại. 

Xe lật và cháy nổ tại đường Race Course, khu Tiểu Ấn Độ, Singapore. Ảnh: Facebook Singapore

Today Online dẫn lời cảnh sát cho biết vào khoảng 9h30 tối qua, 400 người gây bạo loạn tại khu Tiểu Ấn Độ ở Singapore sau vụ việc một công nhân nhập cư bi jtai nạn xe buýt chết.

5 xe cảnh sát và một xe cứu thương bị đốt cháy, đập phá hoặc lật nhào trong vụ bạo loạn.

Có tổng cộng 18 người bị thương, trong đó có 10 cảnh sát, 4 người thuộc lực lượng dân phòng, một người lái xe buýt Singapore và trợ lý của ông. 6 người vẫn tại viện qua đêm nhưng tình trạng của họ “không nghiêm trọng”, giới chức cho biết. 

Video: Xe hơi bị đốt cháy trong bạo loạn

Vụ việc nổ ra khi hàng trăm người bao vây một tài xế xe buýt tại một ngã tư, do chiếc xe đâm chết  một công nhân xây dựng 33 tuổi người Ấn Độ. 

Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long vào khoảng ba giờ sáng nay viết trên Facebook, cho rằng vụ bạo loạn là một sự việc “rất nghiêm trọng”. “Một số sĩ quan cảnh sát bị thương, các xe cộ bị phá hủy hoặc tàn phá. Tình hình đang được kiểm soát, cuộc điều tra đang diễn ra”, ông viết. 

Lính cứu hỏa dập lửa xe cứu thương sau vụ bạo động. Ảnh: AFP

Trong cuộc họp báo rạng sáng nay, cảnh sát trưởng Ng Joo He cho hay vụ bạo động được khống chế trong vòng một giờ, với sự tham gia của 300 sĩ quan cảnh sát, nhưng không có viên đạn nào được bắn ra. Giới chức bắt giữ 27 người Nam Á và vụ việc được xếp vào loại bạo động với vũ khí nguy hiểm.

Nhấn mạnh rằng đây là vụ bạo động đường phố đầu tiên trong suốt ba hay bốn thập kỷ, ông Ng cho hay trong những ngày tới, chính quyền sẽ “chú ý nhiều hơn” tới khu Tiểu Ấn Độ, cũng như khu ở của công nhân nước ngoài cùng nơi họ hay tụ tập.  Tiểu Ấn Độ là khu vực có nhiều cư dân và người lao động có gốc Ấn Độ, Bangladesh và Sri Lanka. 

Trên Facebook của tờ báo hàng đầu Singapore,  Strait Times, một thành viên thốt lên: “Đây là Singapore sao? Liệu những đứa trẻ có còn an toàn để đi bộ từ trường về nhà trên các con phố?”.

Sự việc diễn ra sau sự kiện biểu tình và đình công của các lái xe buýt người Trung Quốc năm 2012. Nó lập tức làm nóng lại đòi hỏi hạn chế lao động nước ngoài và người nhập cư tới đảo quốc này. Theo thống kê năm 2012, có hơn một triệu người, tức hơn 20% dân số Singapore, là người nước ngoài.

Cảnh sát bắt giữ các nghi can. Ảnh: Facebook Singapore

Trọng Giáp – Anh Đỗ


Đám đông bạo động đốt xe cảnh sát gây cháy nổ ở khu Tiểu Ấn – Ảnh: CNA

Nhiều nhân chứng kể với kênh truyền hình Channel News Asia (CNA) rằng mọi sự bắt đầu từ việc xe buýt tông chết một công nhân Bangladesh nhập cư lúc khoảng 20 giờ tại khu Tiểu Ấn, vốn đông đúc đến nghẹt thở vào những tối cuối tuần.

Khu Tiểu Ấn là nơi công nhân nhập cư từ Ấn Độ, Bangladesh, Pakistan… đổ về giải trí sau một tuần lao động nhọc nhằn.

Các đoạn video xuất hiện trên mạng Internet cho thấy đám đông đã ném đá và nhiều vật dụng khác vào chiếc xe buýt gây tai nạn.

Cảnh sát và xe cứu thương đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường.

Nhưng tình hình trở nên tồi tệ sau đó khoảng 1 giờ khi đám đông, được cho hầu hết là lao động nhập cư, tấn công cả cảnh sát.


Xe cứu thương của Lực lượng phòng vệ dân sự bị đốt cháy – Ảnh: CNA

Facebooker Maya Korrs chia sẻ trên Facebook của CNA: “Tôi chứng kiến sự việc xảy ra…. Thật là loạn. Họ lật chổng ngược xe cảnh sát, mở bình xăng xe cảnh sát và phóng hỏa vào đó. LOẠN. Tôi nghĩ viên cảnh sát (trong chiếc xe đổ đối diện bến chờ taxi) khó có thể thoát khỏi xe và đã bị cháy đến chết”.

Nhân chứng tại hiện trường và dân cư xung quanh cho biết có nhiều đám cháy bốc lên, kèm theo nhiều tiếng nổ rung chuyển.

Facebooker Lam Tran kể với Thanh Niên Online: “Nhà bạn em ở Mount Sophia (cách đó khoảng 2 km - PV), xe cảnh sát nổ làm rung cửa kính luôn”.


Xe buýt chở cảnh sát chống bạo động đến hiện trường - Ảnh: Straits Times

Báo Straits Times cho biết một xe cấp cứu của Lực lượng phòng vệ dân sự (SCDF) và một xe cảnh sát tuần tra bị đốt cháy và ít nhất 4 xe cảnh sát bị lật chổng ngược trong khu vực góc đường Hampshire Road và Race Court road.

CNA trích lời cảnh sát thừa nhận bạo động đã xảy ra lúc 21 giờ 23 phút.

Ba xe buýt chở đầy cảnh sát với thiết bị chống bạo động đã được điều ngay đến hiện trường.

Lực lượng chữa cháy đã dập tắt các đám cháy trong khi cảnh sát chống bạo động đã phân tán đám đông.


Một số đối tượng bạo động bị bắt giữ – Ảnh: Straits Times

Đến nửa đêm, CNA trích lời cảnh sát cho hay tình hình đã nằm trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên cảnh sát vẫn tiếp tục truy soát khu vực này.

Hiện có khoảng 20 xe cảnh sát vẫn còn ở hiện trường

Chưa có thống kê về thiệt và thương vong.

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Nội vụ Teo Chee Hean được CNA trích lời gọi đây là “một vụ việc nghiêm trọng”.

Ông Teo cũng chủ trì cuộc họp báo khẩn cấp lúc 1 giờ rưỡi sáng 9.12 (giờ địa phương), khoảng 0 giờ 30 phút ngày 9.12 (giờ Việt Nam).


Khu Tiểu Ấn với Trung tâm thương mại Mustafa mở cửa 24/7 là nơi tập trung lao động nhập cư từ Ấn Độ và các nước nam Á vào cuối tuần - Ảnh: Thục Minh

Thục Minh
(Văn phòng Singapore)

Với chi phí dành cho hệ thống chăm sóc sức khỏe thấp hơn rất nhiều nước, Singapore lại được đánh giá là giành được hiệu quả cao nhất. Thành công này có được dựa trên những quan điểm, những chính sách, biện pháp đúng đắn như: nâng cao trách nhiệm tự thân của mỗi cá nhân và gia đình, xây dựng hệ thống thiết bị tối tân…. sự kiện nóng

Tuần Việt Nam trích đăng nội dung Hệ thống chăm sóc sức khỏe thuộc chương 3 – Chính sách kinh tế hỗ trợ tăng trưởng, sách Bài học thành công của SingaporeTác giả: Henri Ghesquiere do Cengage Learning & Fahasa phát hành.

Chi phí vừa phải – Hiệu quả cao nhất

Chính quyền Singapore đã chỉ để dành 3% GDP cho việc chăm sóc sức khoẻ vào năm 2002, trong khi việc chăm sóc chi phí cho sức khoẻ của công cộng và tư nhân lên đến con số ở mức thấp là 4.3% GDP. Ngược lại ở Mỹ người ta chi đến 14.6% GDP cho việc chăm sóc sức khoẻ cùng kỳ năm đó, tăng cao so với mức 7% vào năm 1970.

Sử dụng một khoản chi đáng kể từ thu nhập của mình vào việc chăm sóc sức khoẻ khi mà xã hội trở nên giàu có hơn sẽ có ý nghĩa nếu giá trị đồng tiền vẫn được mọi người nhìn nhận và cơ chế tài chính có thể chịu đựng được.

Với chi phí hợp lý và chất lượng cao, hệ thống chăm sóc sức khỏe của
Singapore được đánh giá là thành công nhất thế giới!
Nguồn: colin-q.com

Những chỉ số như là tỷ lệ trẻ sơ sinh chết hàng năm hay mức độ tuổi thọ trung bình thì người Singapore luôn luôn cao hơn người ở Mỹ. Điều này đúng vì những chỉ số đó tương quan đến toàn bộ môi trường sống và không chỉ liên quan đến việc chăm sóc sức khoẻ.

Tuy vậy các chuyên gia quốc tế đánh giá hệ thống chăm sóc sức khoẻ Singapore lại là thành công nhất trên thế giới xét về phương diện chi phí và kết quả sức khoẻ cộng đồng. Người ta dựa vào cơ chế giá cũng như quan tâm đến sự khích lệ cá nhân để khuyến khích họ đừng lạm dụng thái quá cũng như luôn kiểm soát chi phí và lãng phí bằng cách yêu cầu người sử dụng cùng chi trả tiền với nhà nước

Hệ thống chăm sóc sức khỏe hiện đại & khác biệt

Nguồn: ameinfo.com

Singapore đã hoạch định một hệ thống chăm sóc sức khoẻ khác với các quốc gia Mỹ và Châu Âu. Mục tiêu là đem lại sự chăm sóc sức khoẻ có chất lượng ở chi phí thấp nhất đối với xã hội bằng cách dựa vào sự kết hợp giữa tư nhân và công cộng nhưng không có một hệ thống bảo hiểm sức khoẻ quốc gia.

Nhà nước đóng một vai trò quan trọng. Phòng chống các bệnh như HIV và AIDS, bệnh sốt rét và những bệnh liên quan đến thuốc lá bằng việc đảm bảo điều kiện chăm sóc sức khoẻ tốt chiếm vị trí ưu tiên hàng đầu.

Các bệnh viện nhà nước và các dưỡng đường đa khoa đã đem lại dịch vụ chăm sóc sức khoẻ căn bản bằng ngân sách quốc gia,luôn tuân thủ việc kiểm tra chi phí một cách nghiêm ngặt.

Việc sử dụng hệ thống công nghệ thông tin và truyền thông (Information and Communication Technology- ICT) đóng góp vào việc thực hiện hiệu quả bằng cách cho phép bác sĩ, các bệnh nhân quyền truy cập hồ sơ bệnh án của người bệnhvà cho phép sử dụng một số lượng nhân viên văn phòng ít hơn.

Hệ thống tinh vi này đã sàng lọc những trường hợp,nếu có thể chứng minh được, phải sử dụng công cụ chẩn đoán hiện đại đắt tiền để tính vào chi phí công, đồng thời có thể giới hạn những lựa chọn cho các bệnh nhân và bác sĩ.

Với sức khoẻ như một phúc lợi công cộng chủ yếu, hết sức quan trọng cho sự bình ổn xã hội, những dịch vụ chăm sóc sức khoẻ căn bản được nhà nước trợ cấp 80% thông qua ngân sách.

Nhà nước cũng cung cấp một hệ thống bảo hiểm xã hội tự nguyện giá thấp gọi là MediShield nhằm mục đích hổ trợ người dân trong hoàn cảnh gặp phải những căn bệnh hiểm nghèo hay kinh niên. Bảo hiểm này bao gồm những khả năng xảy ra thấp và chi phí cao hơn là khả năng xảy ra cao mà chi phí thấp -để giữ khoản tiền trợ cấp ở mức thấp.

Chính quyền sẽ cung cấp mạng lưới an toàn xã hội và y tế (Medifund) cho những người thật sự nghèo khó,trải qua những cuộc kiểm tra chặt chẽ, để không ai bị tước đi quyền được chăm sóc sức khoẻ thiết yếu của mình.

Chi phí y tế: Trách nhiệm của gia đình và cá nhân là chủ yếu!

Hệ thống bệnh viện hiện đại cũng tạo sự
khác biệt cho Singapore
Nguồn: answers.com

Trách nhiệm của gia đình và cá nhân trong chi phí y tế là nguyên lý căn bản. Gánh nặng tài chính cho việc chăm sóc sức khoẻ thì đặt càng gần người thụ hưởng càng tốt, mà mục đích là tránh cho ngân sách nhà nước phải gánh chịu quá nhiều, điển hình là từ hệ thống bảo hiểm sức khoẻ công cộng, có xu hướng bị lạm dụng.

Theo ngôn ngữ của ông Lý Quang Diệu, ý thức được hậu quả chung cho nhà nước do những hành vi cá nhân này, ông nói: “Chúng tôi không muốn mọi người có tâm trạng là sau khi trả những chi phí bảo hiểm y tế, quí vị lại lạm dụng quá nhiều thứ trong những cuộc hội chẩn y khoa mà quí vị và ông bác sĩ của bạn nghĩ ra”.

Nhà nước phải thu lại từ 20 đến 100% những chi phí chăm sóc sức khoẻ cộng đồng thông qua phí từ người sử dụng. Một bệnh nhân trong bệnh viện của nhà nước chọn phòng mở được chính quyền trợ cấp 80%

Những bệnh nhân khá hoặc giàu có hơn ở những phòng tiện nghi hơn với mức trợ cấp thấp hoặc không trợ cấp từ chính phủ,bằng các phương tiện tự kiểm tra. Không có nguồn tiền công lo “chính sách” cho mọi người hưởng cùng một chế độ phúc lợi trong bệnh viện.

Những cá nhân trước đây để dành dự phòng chi phí y tế thông qua việc trừ lương bắt buộc và do người sử dụng lao động đóng góp vào tài khoản cá nhân Medisave cho Quỹ dự phòng CPF.

Chỉ có những hạng mục điều trị được chấp thuận mới được trừ vào tài khoản của Medisave cho chính họ, ông ba, cha mẹ, vợ chồng con cái, việc khám bệnh ở các phòng mạch tư nhân vì những chứng bệnh thông thường không quan trọng phải do cá nhân tự trả bằng tiền túi của mình.

Điều này làm nản lòng những ai muốn được cung cấp quá mức cần thiết.

Y tế tư nhân cạnh tranh với y tế công cộng

Chăm sóc sức khỏe hữu hiệu chính là
góp phần vào xây dựng nguồn tài nguyên
con người và tăng trưởng kinh tế!

Hệ thống y tế tư nhân cạnh tranh với hệ thống y tế công cộng và luôn luôn duy trì mức giá theo hai hướng. Bảo hiểm y tế tư nhân cũng sẵn sàng cung ứng cho người dân. Nhà nước buộc những bệnh viện tư công bố giá để cho mọi người có thể so sánh và lựa chọn.

Số lượng các cơ sở cung cấp dịch vụ y tế được điều hành thông qua việc cho phép chỉ những trường y khoa trong nước và các cơ sở du nhập từ bên ngoài vào.

Việc bảo hiểm nhằm tránh sự tranh tụng do làm sai luật pháp như đang tồn tại không phải là yếu tố đẩy cho giá cả tăng cao ở Singapore vì xã hội Singapore thì không thích tranh tụng do đó cũng không có việc lập ra bồi thẩm đoàn để xét xử.

Để cung cấp mạng lưới y khoa an toàn,những cơ sở từ thiện y khoa tư nhân có thể lập ra các quỹ bổ sung giữa cá nhân và nhà nước như là một điểm tựa sau cùng có thể nhờ vả đến.

Tổ chức chăm sóc sức khoẻ hữu hiệu đã đóng góp vào việc tạo nên nguồn tài nguyên con người và sự tăng trưởng kinh tế bằng việc ngăn cản người dân rút lui ra khỏi lực lượng lao động quá sớm. Hiệu quả cao trong việc tiết kiệm chi phí đã giúp tăng nguồn lực vào đầu tư cho năng suất cao.

Tuy vậy, tổng chi phí về sức khoẻ của Singapore đã tăng lên từ 4.1% từ năm 1999 lên đến 4.5% GDP vào năm 2003, phản ảnh xã hội đang già đi và đang tăng sự phồn vinh của nó nhưng vẫn ít hơn Hoa Kỳ khi tỷ lệ ở đó tăng từ 13.1% lên 15.2% GDP trong cùng kỳ.

(Trích sách Bài học thành công của Singapore - Tác giả: Henri Ghesquiere, Dịch giả: Phạm Văn Nga & Phạm Hồng Đức, Phát hành: Cengage Learning & Fahasa)

360

719

/phan-6-cac-chinh-sach-cua-singapore

Singapore đã trở thành một quốc gia giàu có – giàu có tương đương với mức trung bình của các nước trong Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế OECD và cao hơn cả Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hy Lạp và Italy… sự kiện nóng

Bạn đọc Anh Minh tiếp tục chia sẻ cùng bạn đọc Tuần Việt Nam các chính sách của Singapore trích trong cuốn sách ”Các quốc gia cạnh tranh như thế nào?”, tác giả Richard H. K. Vietor. Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi.

Hệ thống chính trị

Dựa trên đánh giá về các viên chức nhà nước, Singapore được điều hành như một doanh nghiệp. Trong khi các quan chức nội các là những chính trị gia, họ có xu hướng là những cá nhân đặc biệt có tài – thường được giáo dục tại nước ngoài về kinh doanh hay kinh tế. Và bản thân các viên chức nhà nước cũng được đào tạo đặc biệt, có chí hướng, tài năng, và được đền đáp thoả đáng.

Singapore được điều hành bởi một hệ thống quốc hội bao gồm 84 thành viên qua bầu cử (9 được bầu cử trực tiếp và 75 được bầu từ những nhóm gồm 4 đến 6 người để đại diện cho 14 khu vực bầu cử và đảm bảo ít nhất có 1 thành viên thuộc nhóm dân tộc thiểu số trong mỗi nhóm).

Quốc đảo Singapore. Ảnh lấy từ Internet.

Cứ năm năm lại tiến hành bầu thành viên quốc hội. Bỏ phiếu là thủ tục bắt buộc trong mỗi cuộc bầu cử. Một tổng thống, được bầu trực tiếp, cùng sự hỗ trợ của quốc hội sẽ chỉ định thủ tướng. Nội các bao gồm 14 đến 16 bộ trưởng, và mỗi bộ có một thư ký thường trực.

Sự đền đáp cho các bộ trưởng có thâm niên rất hậu hĩnh. Lương thủ tướng năm 2000 là hơn 1,1 triệu đôla Mỹ, ngay cả thủ tướng có thâm niên ít nhất cũng nhận được 550 000 đôla Mỹ – nhiều hơn lương tổng thống Mỹ. Chính phủ cho rằng mức lương cao là điều cần thiết để gìn giữ nhân tài. Lý Quang Diệu, cha của thủ tướng Lý hiện thời và là thủ tướng đầu tiên đã ủng hộ điều này, ông phát biểu “hãy xem tỉ lệ mà chúng ta đổi lại”.

Còn ông Goh Chok Tong thì lí luận thêm, “Những nguy hại mà chúng ta đã ngăn chặn được không xảy ra cho nền kinh tế trong cuộc khủng hoảng tài chính châu Á thừa đủ để trả cho các bộ trưởng và quan chức thuộc các phòng ban của chính phủ trong suốt cuộc đời hoạt động chính trị của họ, và thực tế, chúng ta có thể chi trả trong nhiều đời.”

Biểu lương của chính phủ được xây dựng dựa trên một công thức cẩn thận. Những bộ trưởng mới nhậm chức hay những thư kí cao cấp thường trực nhận 60% mức lương trung bình của top 8 người thuộc 6 ngành nghề có thu nhập cao nhất, bao gồm từ ông chủ các nhà băng cho tới chủ tịch các công ty đa quốc gia.

Và giống như những tập đoàn lớn, mức thưởng cho các nhân viên cấp cáo và ngân sách dành cho các phòng ban phụ thuộc rất nhiều vào mức tăng trưởng GDP. “Chúng tôi là chính phủ 100%, nhưng nếu theo các quy tắc hoạt động thì chúng tôi vận hành giống như công ty tư nhân”, một giám đốc cấp cao của EDB giải thích. Vì thế năm 1992, với sự suy thoái của nền kinh tế, các bộ trưởng cao cấp cũng phải chịu giảm lương theo mức tương ứng.

Thêm một cách thức nữa được vận dụng từ các công ty là thường xuyên hoán đổi công việc. Có nghĩa là, sau vài năm, các quan chức cấp cao sẽ phải thuyên chuyển công việc, từ Quỹ Tiết kiệm trung ương, sang lĩnh vực quốc phòng, thương mại, tới lao động. Mặc dù điều này có thể dẫn tới việc một vài người thiếu kinh nghiệm có thể đứng đầu một bộ nào đó, nhưng lợi ích mà nó mang lại là rất to lớn.

Mọi người đều biết lẫn nhau và hiểu biết tương đối tốt về các vấn đề và chiến lược lớn. Như bộ trưởng bộ công nghệ thông tin và nghệ thuật nhận định, “Khởi đầu đây là thách thức, nhưng nó làm cho tầm nhìn của chúng tôi luôn tươi mới và xây dựng được một chính phủ linh hoạt”.

Có lẽ quan trọng nhất, là không hề có tham nhũng trong số các viên chức nhà nước Singapore. Trong thực tế, rất ít khi có tham nhũng trong mọi lĩnh vực ở Singapore. Chính quyền được ca ngợi vì tính trung thực và minh bạch. Nước này xếp thứ hạng rất cao trên Bảng chỉ số đánh giá tham nhũng của tổ chức Minh Bạch Quốc Tế.

Ví dụ năm 2004, nước này xếp thứ 5 trong số 145 quốc gia-là nước châu Á duy nhất nằm trong top 15 nước tốt nhất. Đầu năm 1952, chính phủ đã thành lập Uỷ Ban Điều tra thực hành chống tham nhũng-một tổ chức độc lập nhằm thực thi luật chống tham nhũng. Bất kì cá nhân nào bị buộc tội tham nhũng có thể bị tống giam tới 5 năm tù hay phạt 100.000 đô la hoặc cả hai hình thức.

Từ chiến dịch chống nhổ nước bọt bừa bãi tới cấm nhai kẹo cao su, Singapore bị những người chỉ trích coi là “quốc gia vú em”. Nhưng ông Lý Quang Diệu tin rằng cần thiết phải kiểm soát chặt chẽ môi trường xã hội và tự nhiên đối với một đảo quốc nhỏ bé như Singapore. Ví dụ, Singapore đã phát động một phong trào “xanh và sạch” nhằm làm đẹp khu vực xung quanh.

Hàng triệu cây đã được trồng mới bởi tất cả người dân bao gồm cả bộ trưởng nội các và thủ tướng trong mỗi ngày Trồng Cây Quốc Gia. Sông Singapore, một thời từng là nguồn ô nhiễm, nay đã được làm sạch tới mức có thể bơi và câu cá được. Nước đọng được thông dòng giảm thiểu được các loài sâu bọ và y tế công cộng được đẩy mạnh.

Việc định giá ô tô và thuế làm chính phủ có thể kiểm soát được vì các mục đích xã hội. Nhiều loại thuế khiến cho giá ô tô nhập khẩu luôn ở mức đắt đỏ và vì thế hạn chế được số lượng ô tô lưu thông trên đường. Hơn thế nữa, người Singapore còn phải đấu giá để có được số lượng giấy phép lưu hành xe có hạn.

Vì thế, với một chiếc xe có giá 50, 000 đô là Mỹ, thuế có thể lên tới 20,000 và phí đăng kí thêm 30 000 đô la nữa. Và để kiểm soát giao thông trong nội thị, một hệ thống cảnh sát điện tử được trả lương cao hơn vào giờ cao điểm để kiểm soát tình hình tắc nghẽn giao thông. Tất nhiên, với phần đông người Singapore đi lại bằng phương tiện công cộng vẫn là cách thức phổ biến.

Có lẽ ví dụ tiêu biểu nhất của “quốc gia vú em” là trường hợp của Michael Fay, một công dân Mỹ 18 tuổi bị buộc tội phá hoại di sản (phun sơn lên ô tô) vào năm 1994. Chính quyền Singapore đã tuyên án cậu phải chịu sáu roi phạt.

Khi Tổng Thống Clinton xin khoan hồng cho cậu, Singapore đã miễn cưỡng giảm án phạt xuống còn 4 roi. “Những người Singapore”, một nhà báo của tờ Straits Times bình luận “dường như sẵn sang hy sinh tự do công dân để đổi lấy lợi ích thực tế của một xã hội phát triển và có trật tự”.

Người dân Singapore nói bốn thứ tiếng-Tiếng Anh, tiếng Quan Thoại, tiếng Malay hay Hindi. Thật thú vị vì vào năm 1979, Lý Quang Diệu đã cho rằng rằng thị hiếu của giới trẻ Singapore hiện đã trở nên tây hoá từ các trò chơi, âm nhạc cho tới phim ảnh. Ông thậm chí đã gọi hệ thống giáo dục theo kiểu Anh là không chú trọng tới bản sắc.

Vì thế ông đã yêu cầu chuyển ngôn ngữ bắt buộc trong các trường học ở Singapore sang tiếng Quan Thoại, khiến người Ấn Độ và người Malai không hài lòng. Ông Lý đã hy vọng rằng chủ nghĩa cá nhân sẽ không được nhấn mạnh, trong khi ấy tư tưởng Khổng giáo tập trung vào tinh thần quốc gia sẽ trở nên thống trị. Ngày nay, trẻ em Singapore có thể chọn trường có chương trình học bằng tiếng Quan thoại, Mã Lai, Hinđi hay Tiếng Anh, nhưng Anh ngữ ít nhất là ngôn ngữ thứ hai.

Chính sách tài chính và tiền tệ

Chính sách này sẽ không thể hoàn hảo nếu không có sự quản lí kinh tế vĩ mô hiệu quả. Các chính sách tài chính và tiền tệ của Singapore có sức minh chứng rất lớn. Kể từ năm 1979, chính quyền trung ương nhìn chung được vận hành theo một ngân sách cân bằng, chỉ đôi khi rơi vào thâm hụt và tác dụng kích thích thật sự là rất cần thiết.

Mặc dù có mức thuế thấp, chi tiêu phi vốn cũng được tối thiểu hoá. Chi tiêu cho đầu tư của chính phủ được tài trợ phần lớn bởi các trái phiếu do Quỹ Tiết kiệm Trung Ương mua. Ví dụ vào những năm 1980, chính phủ thường xuyên duy trì mức thặng dư lên tới 20 % ngân sách (25% chi tiêu). Chỉ trong năm 2001, khi đang suy thoái nghiêm trọng, chính phủ mới phải cắt giảm thuế và chịu mức thâm hụt 2.7 tỷ đô la ( vào khoảng 9% chi tiêu hay 1.7% GDP).

Trong khi đó, chính sách tiền tệ được kiểm soát bởi Cơ quan Tiền tệ Singapore (MAS), đóng vai trò như một ngân hàng trung ương có quyền kiểm soát các quy định của ngân hàng, chứng khoán, bảo hiểm và tỉ giá hối đoái. Thông qua một cơ chế tâp trung tỉ giá, MAS duy trì tỉ lệ lạm phát thấp và giữ tỉ lệ lãi suất ở mức trung bình so với tỉ lệ của nước ngoài. MAS đã cố định tỉ giá hối đoái định lượng thương mại trong một rổ tiện tệ.

Từ đầu những năm 1970, dần dần tăng giá theo đồng đô la Mỹ, từ mức 3.06 lên tới 1.41 vào năm 1996, trước khi lại sụt giá (hiện tại ở mức 1.63 đô la Sing ăn một đô la Mỹ). Sau cuộc khủng hoảng dầu lửa lần thứ hai (1979-1980), tỉ lệ lạm phát được giữ thấp hơn mức 3.4 % và thường dao động trong khoảng 1.5-2%. Tỉ lệ cho vay thường xuyên thấp hơn 7% sau năm 1990-và gần đây thấp hơn nữa, còn 4 %.

Chính sách công nghiệp

Chính sách công nghiệp của Singapore nhằm thu hút các nhà đầu tư nước ngoài từ châu Âu và Mỹ (và cả Nhật Bản) để xây dựng những cơ sở lắp ráp, đóng tàu, hoá dầu trên “hòn đảo cấp 1” của họ. Chính sách này đã tỏ ra rất tốt cho tới đầu những năm 1980 sau cuộc khủng hoảng dầu lửa lần thứ hai, khi các quốc gia châu Á khác, với mức lương thấp hơn (như Malaysia, Thái Lan, và Trung Quốc) bắt đầu nổi lên như những đối thủ cạnh tranh mới.

Không những hạ thấp mức lương, chính quyền của thủ tướng Lý quyết định đẩy mức lương cao hơn, với hy vọng rằng một chính sách như vậy sẽ buộc các nhà đầu tư nước ngoài phải tăng thêm giá trị gia tăng trong các hoạt động của họ, đầu tư thêm công nghệ và vốn cho các nhà máy ở Singapore. “Chiến lược của chúng tôi”, ông Goh Chok Tong phát biểu trong cuộc gặp với bộ trưởng bộ thương mại và đầu tư, là “thúc đẩy các doanh nhân và các nhà quản lí vốn đẩy mạnh hiệu quả sản xuất bằng việc tái cơ cấu, tự động hoá và hợp lí hoá. Chúng tôi cũng khuyến khích họ nâng đầu tư vào các ngành công nghệ cao hơn sản xuất ra các sản phẩm có nhiều giá trị gia tăng hơn.”

Mặc dù chính sách này tỏ ra có hiệu quả trong một vài năm, nhưng nền kinh tế của Singapore vẫn rơi vào thời kì suy thoái sâu sắc năm 1985. Tỉ lệ thất nghiệp tăng cao và đầu tư cho sản xuất giảm đột ngột. Một lực lượng đặc biệt được thành lập, đứng đầu bởi con trai của thủ tướng Lý, ông Lý Hiển Long (người trở thành thủ tướng năm 2004).

Uỷ ban này đã nhận thấy rằng chính sách lương hiện tại là quá tham vọng do năng suất lao động không thể bắt kịp. Đồng thời chính phủ đã có những can thiệp quá mức. Uỷ ban đã khuyến nghị chính phủ cần ít can thiệp hơn vào nền kinh tế, chính sách lương linh hoạt hơn và giảm bớt tỉ lệ tiết kiệm bắt buộc. Những kiến nghị này, được thực hiện tức thời đã giúp thúc đẩy sự phục hồi của nền kinh tế vào năm 1986 và mức tăng trưởng hàng năm đạt 7.8% trong năm năm kế tiếp.

Có hai điều rất thú vị trong giai đoạn này. Thứ nhất, các chuyên gia về kĩ thuật cai trị Singapore đã có thể nghiên cứu vấn đề, thực hiện hành động và phục hồi. Rất ít quốc gia có khả năng thực hiện các biện pháp phục hồi nhanh chóng và hiệu quả như vậy. Bài học thứ hai là thách thức của mức lương thấp.

Với việc mở cửa của Trung Quốc, rõ ràng điều này sẽ xảy ra. Vì thế, Singapore phải thay đổi chiến lược của mình, tìm cách liên tục gia tăng giá trị thặng dư cho nền kinh tế và bản thân nước này trở thành một nhà đầu tư nước ngoài vào những quốc gia có mức lương thấp hơn.

Singapore đã nhanh chóng trở thành nước có tiềm lực mạnh về thương mại. Đầu những năm 1990, khối lượng thương mại đã tăng hai rồi ba lần so với mức GDP-tỉ lệ cao nhất trên thế giới. Uỷ ban phát triển thương mại sau này được đổi tên là Thương nghiệp quốc tế Singapore đã thiết lập TradeNet-hệ thống xử lí thương mại điện tử đầu tiên, làm tăng đáng kể tính hiệu quả và thời gian luân chuyển cho các doanh nghiệp đầu tư.

Vào năm 2001, tổng kim ngạch thương mại của Singapore là 277% GDP. Mặc dù đất nước bị thâm hụt trong một thời gian dài, giá trị của tài khoản vãng lai đã đạt giá trị dương vào năm 1988 khi thương mại dịch vụ của Singapore vượt quá mức thâm hụt của hàng hoá. Nhưng sau đó cán cân hàng hoá đã đạt mức dương vào năm 1994 và kể từ đó, liên tục tăng trưởng.

Vào năm 2004, cán cân thương mại hàng hoá của Singapore đạt thặng dư 32 tỷ đô là Mỹ, cán cân dịch vụ là 8.5 tỷ và thu nhập là 8.9 tỷ. Tổng cộng đã tạo nên mức thặng dư cho tài khoản vãng lai là 28.8 tỷ đô là Mỹ, chiếm 30% GDP…mức cao nhất trên thế giới.

Thu nhập ròng có lẽ là con số đáng kể nhất trong bảng cân đối thanh toán của Singapore. Thu nhập ròng là đại diện cho tiền lãi và cổ tức mà Singapore trả cho tất cả nguồn đầu tư nước ngoài vào Singapore trừ đi những khoản mà nước này thu được từ đầu tư ra nước ngoài.

Như minh hoạ trong bảng 3.2, con số này là âm trong một khoảng thời gian dài đã chuyển sang giá trị dương từ năm 1985 tới tận năm 2002. Con số này cho thấy tỉ lệ tiết kiệm và đầu tư nước ngoài ngày càng gia tăng của Singapore.

Có nghĩa là, ngày càng có đông người Singapore tiết kiệm nhiều hơn những gì họ đã đầu tư trong nước, sử dụng tiền chênh lệch để đầu tư ra nước ngoài. Một cách khác nữa là họ đầu tư một phần lớn vào thặng dư tài khoản vãng lai ở nước ngoài (trong khi vẫn giữ một tỉ lệ nhất định như tài sản dự trữ).

Chúng ta có thể nhận thấy điều này trên tài khoản vốn. Đầu tư trực tiếp tăng mạnh lên tới 6.4 tỷ đô là trong khi đầu tư chứng khoán và các loại đầu tư khác (như trái phiếu chính phủ) lại ở mức âm. Điều này thêm một lần nữa cho thấy người Singapore đang tiết kiệm nhiều hơn mức cần thiết và mua sắm nhiều hơn, chủ yếu là các tài sản tài chính nước ngoài.

Tăng trưởng trở lại

Đối mặt với sự đình trệ liên tục trong phát triển kinh tế, sự cạnh tranh với lao động giá rẻ của Trung Quốc, đồng thời phải đấu tranh với sự sụt giảm năng suất, chính phủ Singapore lại tiếp tục thay đổi chiến lược một lần nữa. Những nỗ lực này, có thể kéo dài tới vài năm, đã tạo ra những thay đổi kinh tế vi mô, thay đổi thể chế và một cú đột phá kinh tế vĩ mô.

Ủy ban Phát triển kinh tế (gọi tắt là EDB) sẽ chịu trách nhiệm lãnh đạo ở mức độ kinh tế vi mô. EDB tuyên bố: “ Ủy ban sẽ nỗ lực để khẳng định hơn nữa rằng Singapore là một tâm điểm thu hút kinh doanh và đầu tư. Điểm mấu chốt trong phương pháp của chúng tôi dựa vào việc xây dựng một “môi trường sinh thái” của các doanh nghiệp – một môi trường hoàn hảo nơi nối kết được các doanh nghiệp, lớn và nhỏ, trong nước và nước ngoài, cùng cố gắng liên kết và cộng sinh”.

Chiến lược này sẽ tạo ra một biện pháp đôi: (1) tiếp tục tập trung vào các nhóm ngành vốn đã mạnh sẵn của Singapore như ngành hóa học, điện tử, công nghệ thiết kế chính xác, dịch vụ vận chuyển và logistics, và giao tiếp thông tin; và (2) khuyến khích cải tiến kỹ thuật và tinh thần doanh nhân trong các lĩnh vực này.

Ông Chua Taik Him, trợ lý giám đốc điều hành của EDB nói: “Chúng tôi muốn khuyến khích cải tiến kỹ thuật và tinh thần doanh nghiệp trong toàn nền kinh tế. Và chúng tôi sẽ thực hiện điều này bằng cách đầu tư vào nguồn vốn con người, công nghệ, và cơ sở hạ tầng. Không chỉ EDB thực hiện nó, mà toàn Singapore sẽ cùng thực hiện điều đó, bởi vì chúng tôi là một trí tuệ quốc gia.’

Có lẽ ví dụ tốt nhất của việc Singapore tập trung toàn lực vào các nhóm ngành chính là ngành mà họ gọi là “điều vĩ đại tiếp theo” – ngành khoa học y sinh. Nhóm nghành này bao gồm các ngành dược, kỹ nghệ y học, công nghệ sinh học, và ngành chăm sóc sức khỏe.

Như chủ tịch của EDB nói “Ngành công nghệ y sinh là một ngành phù hợp hoàn toàn với Singapore. Đây là một ngành không đòi hỏi có mật độ nhân công và đất đai cao mà yêu cầu có một hệ thống vận hành đáng tin cậy. Ngành này cũng là ngành có mức độ tập trung nguồn vốn trí tuệ cao và vận hành trong một môi trường mà tài sản trí tuệ được bảo vệ đầy đủ. Chúng tôi không có nhiều tài nguyên để đưa vào nền kinh tế, nhưng cái mà chúng tôi có lại chính là trí tuệ”.

Để xây dựng lợi thế cạnh tranh của Singapore về cơ sở hạ tầng, luật sở hữu trí tuệ và hệ thống chăm sóc sức khỏe hạng nhất, chính phủ đã đưa ra một số sáng kiến chuyển đổi Singapore thành một trung tâm y sinh của Châu Á, gọi là Biopolis.

Quốc đảo này đã tích cực tìm kiếm và lôi kéo các công ty dược và y sinh đã có danh tiếng để xây dựng cơ sở sản xuất tại Singapore (và họ cũng hi vọng xây dựng những trung tâm nghiên cứu và phát triển tại đây). EDB nỗ lực để xây dựng một dịch vụ hoàn hảo (1 điểm dừng) cho các nhà đầu tư tiềm tàng.

Chính vì thế, Nhóm Dịch vụ Y tế-Sinh học đã được thành lập nhằm hỗ trợ các công ty lập kế hoạch, đầu tư và tiếp thị các loại thuốc sinh học của họ.

Singapore cũng đầu tư vào cơ sở hạ tầng cho ngành này tương tự như những gì quốc đảo này đã thực hiện với ngành công nghiệp hóa dầu trước đây. Họ xây dựng một công viên công nghiệp dành cho các công ty y sinh mới thành lập cũng như đã thành lập, bao gồm một khu liên hợp rộng khoảng 7,5 hecta các tòa nhà cao tầng.

Khu công viên này được dành hoàn toàn cho việc sản xuất thuốc sinh học. Được đặt gần trường Đại học Quốc gia Singapore, người ta kỳ vọng rằng khu Biopolis đáp ứng được nhu cầu cư trú và nghiên cứu của 2000 nhà khoa học và các chuyên viên trong ngành (Bản thân trường Đại học Quốc gia cũng góp phần vào đó bằng cách đầu tư và mở rộng các bằng cấp trong lĩnh vực y sinh).

Chính phủ đã xây dựng 7 tòa nhà đầu tiên để thu hút đầu tư hơn nữa từ khu vực tư nhân. Gần đó, một khu vực rộng 160 hecta cũng được xây dựng để đáp ứng nhu cầu sản xuất của các công ty dược phẩm. Năm 2004, họ đã đạt được mục tiêu là thu hút được 15 công ty sản xuất khoa học đời sống lớn toàn cầu tới đầu tư xây dựng và làm việc tại đây.

Trong khi đó, nguồn vốn tài chính, đã được tích lũy cho Quỹ đầu tư khoa học y sinh để hỗ trợ những liên doanh mới. Ông Chua nói “chính phủ đóng vai trò là người điều phối và chuyên gia phân tích cho khối các doanh nghiệp, công ty tư nhân”.

Nguồn vốn trí tuệ cũng trở nên cần thiết khi chiến lược hệ sinh thái doanh nghiệp của Singapore thành công. Hệ thống giáo dục cần phải hỗ trợ được hệ sinh thái đó. Do có quá nhiều người tin là phương pháp học vẹt truyền thống đã cản trở tính sáng tạo và tinh thần doanh nhân đối với học sinh, chính phủ thực hiện tăng cường đầu tư để xúc tiến các phương pháp dạy học mới và khuyến khích sự cải tiến kỹ thuật.

EDB lập kế hoạch để có được khoảng 10 học viện tầm cỡ thế giới ở Singapore vào năm 2008; và cho tới nay, học viện INSEAD, John Hopkins, Wharton và MIT đã xây dựng các liên doanh giáo dục cũng như các khu học tập vệ tinh tại Singapore.

Có lẽ, tâm điểm của cú đột phá y sinh này chính là Trung tâm Khoa học, Công nghệ và Nghiên cứu (gọi tắt là ASTAR). Vốn được thành lập dưới một cái tên khác vào năm 1991, ASTAR đã xây dựng nên những cơ sở kiến thức khoa học của Singapore thông qua một series các kế hoạch 5 năm. Trung tâm này, do ông Philip Yeo lãnh đạo từ năm 2001, đã lập kế hoạch lần thứ 3 (2001-2005) với vốn ngân sách là 7 tỷ đô la.

Tổ chức này có 4 bộ phận: Hội đồng nghiên cứu Y sinh, Hội đồng nghiên cứu khoa học và thiết kế, Công ty Công nghệ khai thác và Bộ phận kế hoạch doanh nghiệp và Hành chính. Các hội đồng nghiên cứu đã giám sát các nỗ lực nghiên cứu và phát triển trong khu vực nhà nước của Singapore.

Cả 4 bộ phận này đều làm việc nhằm tạo ra nguồn tài chính hỗ trợ và xúc tiến các hoạt động nghiên cứu khoa học và đào tạo, với mục tiêu tạo ra một “Boston của phương Đông”. Ngoài việc hỗ trợ để khởi dựng Học viện Genome của Singapore, Học viện sinh học phân tử và nguyên tử, và Học viện thiết kế sinh học, A STAR đã trao học bổng nghiên cứu và giáo dục cho những sinh viên có tài năng.

Khi tôi gặp Philip Yeo ở Boston, ông đã rất hào hứng và tự hào khi mô tả các sinh viên nhận học bổng khoa học của Trung tâm hiện đang học tại Harvard và MIT, chưa kể số sinh viên học tại các trường Stanford, Columbia và 5, hoặc 6 trường đại học lớn khác ở châu Âu.

Năm 2001, thủ tướng Goh triệu tập Hội đồng Đánh giá Kinh tế (ERC) để đánh giá chính sách kinh tế vĩ mô của Singapore, hỗ trợ và tư vấn ý kiến để Singapore đa dạng hóa hơn nữa nền kinh tế, và phát triển một môi trường doanh nghiệp, sáng tạo và tập trung vào khoa học, môi trường cần có để tạo điều kiện cho việc chuyển đổi sang nền kinh tế tri thức. Lý Hiển Long, lúc đó là quyền thủ tướng, đã được chọn làm chủ tịch hội đồng.

Vào giữa năm 2002, Hội đồng ERC đã đề nghị chính phủ nên cắt giảm tỷ lệ thuế doanh nghiệp từ 24,5% xuống còn 22% và thuế thu nhập cá nhân từ 26% xuống 22%. Và tới năm 2005 cả hai tỷ lệ này cần giảm tiếp xuống còn 20%. Điều này sẽ khuyến khích đầu tư trực tiếp nước ngoài đầu tư vào các ngành kinh tế tri thức.

Thậm chí ngân sách nhà nước cần cắt giảm thêm nữa về thuế cho những người làm nghiên cứu và phát triển. MAS tin rằng việc cắt giảm thuế như vậy sẽ đẩy tăng trưởng GDP thực của Singapore thêm 1,2 % và đầu tư lên tới 10%.

Mặc dù điều này chắc chắn sẽ tạo ra thâm hụt ngân sách, nhưng sự thâm hụt này có thể loại trừ nhờ việc tăng thuế đánh vào hàng hóa và dịch vụ (GST) từ 3% lên 5%. Hội đồng kết luận “GST duy trì động lực làm việc và khuyến khích các doanh nghiệp nâng cao năng suất”. “Khi thu nhập người dân tăng lên, thuế thu nhập sẽ đưa họ vào nhóm có thu nhập chịu thuế cao hơn, có nghĩa là thuế sẽ chiếm tỷ lệ lớn hơn trong thu nhập của họ, trong khi đó thì GST lại không chiếm tỷ lệ cao như vậy”. Họ kỳ vọng rằng tỷ lệ thuế hàng hóa và dịch vụ cao hơn sẽ bù đắp được hầu hết phần thâm hụt doanh thu do cắt giảm thuế thu nhập.

Hội đồng cũng đề nghị gia tăng cạnh tranh nhằm kích thích tinh thần doanh nghiệp. Chính phủ buộc phải cởi mở hơn, để tự chuyển đổi mình dần dần từ khu vực phi chiến lược trước đây. Như Lý Hiển Long quan sát: “Chúng ta có thể thay đổi thuế, có thể thay đổi chính sách nhanh chóng, nhưng nếu ta muốn thay đổi cách suy nghĩ, thúc đẩy tinh thần doanh nghiệp hay cải tiến kỹ thuật ….thì đó lại là những thay đổi chúng ta không thể thực hiện chỉ trong một đêm được”.

Quốc gia –Tập đoàn SINGAPORE, Inc.

Singapore đã trở thành một quốc gia giàu có – giàu có tương đương với mức trung bình của các nước trong Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế OECD và cao hơn cả Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hy Lạp và Italy. Quốc đảo này vẫn tiếp tục là một quốc gia vững mạnh và an toàn ở vùng Đông Nam Á, giữa những nước còn rộng lớn hơn và ở một khía cạnh nào đó, còn bất ổn hơn. Những thành tựu này, quả thực rất đáng kể.

Singapore đã làm được điều này là nhờ kết hợp sự lãnh đạo tài tình, chiến lược phát triển hiệu quả và các thể chế vững chắc của chính phủ. Lý Quang Diệu, người đã dẫn dắt cho sự phát triển của Singapore từ năm 1959 tới năm 1990 là một người kiệt xuất – một nhà lãnh đạo thông minh, trung thực và đầy tham vọng, người đã cống hiến cho cả một thế hệ.

Chiến lược mà ông thực hiện, tăng trưởng kinh tế thúc đẩy bởi xuất khẩu, dựa trên đầu tư trực tiếp nước ngoài là rất sáng suốt – đưa ra được một chiến lược đúng đắn vào đúng lúc cho một quốc gia không có bất kỳ tài nguyên nào trong một thế giới đang ngày càng toàn cầu hoá.

Nhưng tôi tin tưởng rằng, thành công của Singapore bắt nguồn chủ yếu từ những thể chế đặc biệt của nước này – những thể chế do chính quyền PAP thiết lập. Những thể chế này – những cơ quan thi hành chính sách dưới luật – đã khiến cho Singapore vận hành đúng đắn như bản thân chúng. Những cơ quan này gồm Uỷ ban phát triển nhà ở, Khu công nghiệp Jurong, Quỹ Tiết kiệm Trung Ương, Uỷ ban tiền tệ Singapore, SPRING và A’STAR.

Kết hợp những cơ quan này đã hình thành nên một cấu trúc tổ chức phù hợp gần như hoàn hảo với chiến lược của Singapore. Rất khó để nghĩ rằng một quốc gia khác với một bộ máy thể chế chính phủ tương tự với Singapore lại có thể vận hành tốt như thế.

Trong thực tế, Singapore gần như là ví dụ tốt nhất minh hoạ cho việc một chính phủ có thể hoạt động tốt như thế nào – hơn một phần tư GDP của Singapore và gần như việc ban hành chính sách đều do chính phủ thực hiện.

Quản lí kinh tế vĩ mô hiệu quả là một phần quan trọng của việc này. Chúng ta không thể tìm thấy một nơi nào khác có tỉ lệ tiết kiệm cao và đầu tư hiệu quả cho các toà nhà, cơ sở hạ tầng, các kĩ năng và những thể chế cần thiết cho nền kinh tế tới như vậy.

Tuy nhiên, tương lai với Singapore vẫn còn chưa chắc chắn. Trong khi tiếp tục tăng trưởng nhanh chóng và phát triển các nguồn lực của ngành y sinh, những thách thức với việc trở thành một nền kinh tế tri thức đối chọi với những quốc gia giàu có và lâu đời hơn như Nhật Bản, châu Âu và Mỹ là rất lớn.

Nhưng Singapore đã thực hiện được cam kết của mình – rằng một quốc gia do chính phủ dẫn dắt vẫn có thể hoạt động hiệu quả như các nước tư bản chủ nghĩa vận hành bởi thị trường. Dù sao, Singapore đã làm tốt trong quá khứ và vì thế là một hình mẫu đáng khâm phục cho những gì có thể. Singapore sẽ vẫn còn được nhìn nhận là hình mẫu đó, nếu quốc gia này tiếp tục phát triển trong tương lai.

Chính sách này sẽ không thể hoàn hảo nếu không có sự quản lí kinh tế vĩ mô hiệu quả. Các chính sách tài chính và tiền tệ của Singapore có sức minh chứng rất lớn. Kể từ năm 1979, chính quyền trung ương nhìn chung được vận hành theo một ngân sách cân bằng, chỉ đôi khi rơi vào thâm hụt và tác dụng kích thích thật sự là rất cần thiết.

Mặc dù có mức thuế thấp, chi tiêu phi vốn cũng được tối thiểu hoá. Chi tiêu cho đầu tư của chính phủ được tài trợ phần lớn bởi các trái phiếu do Quỹ Tiết kiệm Trung Ương mua. Ví dụ vào những năm 1980, chính phủ thường xuyên duy trì mức thặng dư lên tới 20 % ngân sách (25% chi tiêu). Chỉ trong năm 2001, khi đang suy thoái nghiêm trọng, chính phủ mới phải cắt giảm thuế và chịu mức thâm hụt 2.7 tỷ đô la ( vào khoảng 9% chi tiêu hay 1.7% GDP).

Trong khi đó, chính sách tiền tệ được kiểm soát bởi Cơ quan Tiền tệ Singapore (MAS), đóng vai trò như một ngân hàng trung ương có quyền kiểm soát các quy định của ngân hàng, chứng khoán, bảo hiểm và tỉ giá hối đoái. Thông qua một cơ chế tâp trung tỉ giá, MAS duy trì tỉ lệ lạm phát thấp và giữ tỉ lệ lãi suất ở mức trung bình so với tỉ lệ của nước ngoài. MAS đã cố định tỉ giá hối đoái định lượng thương mại trong một rổ tiện tệ.

Từ đầu những năm 1970, dần dần tăng giá theo đồng đô la Mỹ, từ mức 3.06 lên tới 1.41 vào năm 1996, trước khi lại sụt giá (hiện tại ở mức 1.63 đô la Sing ăn một đô la Mỹ). Sau cuộc khủng hoảng dầu lửa lần thứ hai (1979-1980), tỉ lệ lạm phát được giữ thấp hơn mức 3.4 % và thường dao động trong khoảng 1.5-2%. Tỉ lệ cho vay thường xuyên thấp hơn 7% sau năm 1990-và gần đây thấp hơn nữa, còn 4 %.

Bạn đọc: Anh Minh (Hà Nội)

Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu

Trong trận Việt Nam – Singapore, một trận đấu với đối thủ “đáng gờm”, các cổ động viên VN cũng có vẻ nghiêm trọng hơn trước tình huống bất ngờ.

>> U23 Việt Nam – U23 Singapore: Những pha bóng đáng nhớ


Khi nhịp độ trận đấu chậm chạp vì cả hai đội đều dè chừng nhau:


Gần cuối hiệp 1, khi tỉ số vẫn là 0 – 0, nhiều fan hâm mộ… nóng ruột


Nhưng khi Singapore thủng lưới Việt Nam 1 bàn thắng, một số fan… chùng xuống:


Trước nhiều pha đe dọa khung thành đối phương nhưng chưa có cú sút chính xác, khán giả “nóng” thêm qua từng phút của trận đấu:


Khi gần hết trận đấu, các CĐV quá nóng lòng:


Kết thúc trận đấu, Việt Nam đã thua Singapore 0 -1. Hãy tiếp tục cổ vũ cho đội tuyển Việt Nam ở trận kế tiếp, Việt Nam – Lào, lúc 19 giờ 15 phút ngày 15/12/2013

Thủ đoạn của tin tặc là liên tục tạo nên hàng triệu triệu cuộc gọi nhỡ thông qua dải số có sẵn đến các số điện thoại di động của bất kỳ ai, sống tại quốc gia và vũng lãnh thổ nào, trong đó có Việt Nam. Sau khi thuê bao di động Việt Nam gọi lại đến các số quốc tế đã gọi lỡ, trạng thái kết nối bị các hacker chuyển sang chế độ trả lời tự động, hướng dẫn khách hàng bấm số nội bộ, hoặc số nhánh để sử dụng dịch vụ để “câu” giờ vì thời gian chờ càng lâu số tiền khách hàng bị hacker rút ruột càng lớn. Đó là lý do vì sao nhiều người dùng mới chỉ gọi lại, đợi chuông nhưng tài khoản đã bị trừ hàng trăm nghìn đồng.

Theo tư vấn của dịch vụ chăm sóc khách hàng 1080 Hà Nội thì những dải số +881…, +882… được xác định là hệ thống vệ tinh di động toàn cầu không trực thuộc sự quản lý của bất kỳ cơ quan, quốc gia nào (?), nên khi khách hàng bị “móc túi” thì việc truy thu hoàn cước số tiền bị mất là bất khả thi. Theo thống kê tính đến thời điểm này, mức cước mà thuê bao Việt Nam bị lừa dao động từ khoảng 99.000-150.000 đồng/phút.

Cảnh giác

Rất nhiều khách hàng của Tập đoàn Viễn thông SingTel (Singapore), AT&T (Mỹ), Hãng Viễn thông MTC (Namibia) cùng nhiều quốc gia khác đã bị lừa từ dải số +881, +882… Thông tin khẩn được phát đi từ các tập đoàn này cảnh báo các thuê bao di động cảnh giác bởi ngoài việc lấy tiền cước, các nhóm hacker còn truy cập vào điện thoại để “ăn trộm” những dữ liệu mang tính bảo mật cá nhân được lưu giữ trong điện thoại. Diến biến tiếp theo của nhóm hacker này sau khi “missed call” bị bại lộ, chúng tiếp tục chuyển hướng sang dùng phần mềm gửi tin nhắn (sms) hàng loạt (spam) với nội dung úp mở, gây sự tò mò khiến khách hàng gọi lại theo số nhắn tin và chúng tiếp tục “rút” tiền với giá cước rất cao.

Theo ông Nguyễn Ngọc Anh, chuyên viên kỹ thuật Công ty dịch vụ viễn thông Vinaphone cho biết, khi khách hàng mở máy nhận các cuộc gọi quốc tế thì không bị mất tiền, nhưng khi khách hàng dùng mạng di động gọi lại các số điện thoại vệ tinh sẽ bị tính cước rất cao ngay sau khi điện thoại ở đầu dây bên kia có tín hiệu đổ chuông. Để khắc phục, ngoài việc cảnh giác tuyệt đối không được gọi lại ở bất kỳ hình thức nào khi thấy cuộc gọi lỡ từ số máy lạ có đầu số quốc tế thì khách hàng nên đăng ký khóa chiều gọi đi quốc tế để tránh tình trạng mất cước quốc tế.

Ông Nguyễn Hùng Sơn, Đội Cảnh sát điều tra tội phạm công nghệ cao, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, CATP Hà Nội cho biết, hiện nay tội phạm công nghệ cao liên tục gia tăng, hoạt động trên địa bàn rộng và ngày một tinh vi. Ngoài các đối tượng tội phạm trong nước còn có hiểm họa từ các đối tượng ở nước ngoài xảy ra ở hầu hết các lĩnh vực thông qua Internet, hệ thống vệ tinh toàn cầu xâm nhập vào máy tính cá nhân, điện thoại di động và các thiết bị công nghệ khác của cá nhân lẫn cơ quan, tổ chức. Trước khi có những biện pháp cụ thể, khách hàng không nên chủ quan, cần cảnh giác kiểm tra kỹ số điện thoại trước khi thực hiện gọi lại, đăng ký chặn số và tin nhắn để tránh các chiêu lừa tiền của tin tặc.

Được tạp chí Lonely Planet bầu chọn là một trong “10 địa điểm đón Giáng sinh hàng đầu thế giới”, du khách sẽ được trải nghiệm những cảm giác thú vị tại Hàn Quốc. Trong năm nay, những hoạt động sôi nổi và đặc sắc từ đại lộ Orchard, Sentosa HarbourFront và Marina Bay sẽ làm cho kỳ nghỉ của du khách thêm hấp dẫn.

Du lịch Singapore mùa Giáng sinh - Ảnh 1

Đỉnh Sư tử biển Merlion Tower trong đêm Noel.

Du khách sẽ có cơ hội ngắm đảo quốc về đêm lung linh ánh đèn trên xe Hippo Bus. Dọc đại lộ Orchard được thắp đèn theo 3 màu chủ đạo: hồng, xanh dương và tím, biểu trưng cho không khí lễ hội trong mùa Giáng sinh, đó là hòa bình, hạnh phúc và tình yêu thương. Những cổng chào tráng lệ, màn trình diễn hoành tráng, và bối cảnh được dựng như những bức tranh tuyệt mỹ, làm hài lòng khách du lịch, khách bộ hành.

Bạn cũng có thể ngắm nhìn những hình ảnh trang trí cho mùa lễ hội này: ánh đèn Giáng sinh rực rỡ thường thấy mỗi năm dọc khu mua sắm trên Đại lộ Orchard; các trung tâm mua sắm như Tangs và Takashimaya luôn cố gắng trang hoàng đẹp nhất với nhiều đồ trang trí lộng lẫy trải dài từ tầng trệt đến tầng thượng. Ngoài ra, nhiều trung tâm mua sắm chính khác như Wisma Atria, Orchard Central và ION cũng đồng loạt được trang trí ấn tượng.

Marina Bay nổi tiếng với các thiết kế ánh sáng ngoạn mục lấy cảm hứng từ nước, phản chiếu các sắc xanh và bạc pha lẫn với màu của nước. Những ai đã từng tham dự lễ hội ở khắp nơi trên thế giới cũng bất ngờ trước một Giáng sinh miền nhiệt đới hoành tráng tại Singapore. Đặc biệt, vào mùa Giáng sinh, Singapore trở nên lung linh và cuốn hút với những công trình trang trí quy mô trên khắp các đại lộ, các khu mua sắm: Orchard Road, Marina Sand Bay,…

Bữa tiệc âm nhạc ZoukOut nổi tiếng cũng góp thêm một chút gia vị làm nên một Giáng sinh khó quên. Ở đđây, các DJ chuyên nghiệp đến từ khắp nơi trên thế giới sẽ “cháy” hết mình cho một đêm trọn vẹn với đầy đủ các thế loại âm nhạc. Đêm nhạc sẽ là một khoảng thời gian sôi động nhất cho một mùa Giáng sinh an vui, ấm áp.

Đây còn là nơi bạn có thể xem chương trình biểu diễn thời trang ngoài trời mà không bị lạnh cóng. Những người yêu thích thời trang, có thể tìm đến những sân khấu biểu diễn chuyên nghiệp, góp phần tô điểm thêm hương sắc cho lễ hội nhộn nhịp này của Singapore.

Theo VnExpress.net

Nếu như chúng ta biết đến Đài Loan với những “Cô gái bán trầu sexy” thì chúng ta lại biết đến Thái Lan, Hà Lan và Singapore với những khu “phố đèn đỏ” sầm uất, hoa lệ. Ở những đất nước này, nghề mại dâm được công khai hóa và hoạt động kinh doanh này cũng phải đóng thuế như bất cứ các ngành nghề kinh doanh nào khác.

> Đọc thêm: Một ngày đi ‘chợ sex’ ở Sài Gòn

Du lịch thú vị cùng gái bán dâm chuyên nghiệp - Ảnh 1

Đến với Hà Lan, có lẽ địa điểm bạn không nên bỏ qua là khu phố đèn đỏ Redlight thuộc thành phố Amsterdam. Bởi chưa có một đất nước nào vừa thanh bình, yên tĩnh, lại vừa lãng mạn, quyến rũ như đất nước này. Hà Lan nổi tiếng với thành phố Redlight, nơi có những con kênh duyên dáng soi bóng những ngôi nhà cổ kính được xây dựng từ thế kỉ 14. Nơi đây ngoài những hoạt động “mua bán thân xác”, du khách có thể đi thăm thành phố này bằng những con thuyền trôi theo những dòng kênh quyến rũ, vừa có thể hát ca, uống bia rất thoải mái. Và điều đặc biệt là người dân nơi đây cũng rất cởi mở, các cô gái “bán hoa” cũng rất vui vẻ và niềm nở với khách.

Nếu như các bạn đến đây với mục đích tham quan, du lịch và không có ý định trải nghiệm với thú vui cùng các cô gái “bán hoa” thì họ cũng sẽ rất cởi mở và trò chuyện vui vẻ với khách du lịch. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến thành phố Amsterdam hiền hòa cổ kính này trở thành một thương hiệu du lịch nổi tiếng khắp thế giới.

Nếu Redlight là một khu phố nổi tiếng lãng mạn và quyến rũ của đất nước Hà Lan xinh đẹp và thanh bình thì chúng ta lại biết đến khu phố đèn đỏ Patpong (Bangkok – Thái Lan) nổi tiếng về công nghệ tình dục với hàng trăm nhà thổ cuốn theo hàng ngàn thân phận cô gái bán xác mua vui cho đàn ông của đất nước này và những khách du lịch “thích khám phá” và “ham của lạ”.

> Đọc thêm: Nước Mỹ ngày nay: Không sextour, phố đèn đỏ và nhà thổ

Du lịch thú vị cùng gái bán dâm chuyên nghiệp - Ảnh 2

Khi màn đêm buông xuống, khi phố Patpong bắt đầu nhấp nháy với những ánh đèn đầy đủ màu sắc. Nằm ngay trung tâm thủ đô Bangkok là hàng trăm quán bar, tụ điểm massage, quán karaoke ôm, thoát y vũ nữ với những bảng hiệu khiêu khích như “show girls”, “super girls”… kèm hình các cô gái ăn mặc hở hang với đầy đủ các tư thế “mời gọi Những cô gái bán dâm ăn mặc hở hang, mời gọi khách du lịch với những nụ cười lẳng lơ, ánh mặt đưa đẩy với một thân hình uốn éo bốc lửa… nhưng dường như cuộc sống thật của họ khác xa với những gì họ thể hiện. Hầu như các cô gái trẻ ở đây đều do cuộc sống đưa đẩy: Do hoàn cảnh quá nghèo, do không có tiền ăn học, do không nơi bấu víu, nương tựa hay chính do những người thân của mình bán vào nhà chứa… Và đằng sau những nụ cười lả lơi ong bướm ấy là những giọt nước mắt mặn chát, những nỗi đau nghẹn đắng trong lòng.

Chợ tình geylang có quy mô và hoạt động rất chuyên nghiệp bởi vì nhu cầu của đàn ông Sing ngày càng cao. Hơn nữa, phụ nữ ở đất nước này thường “đòi hỏi” nhiều nên phần nhiều quý ông ở đây không có điều kiện để đáp ứng đầy đủ nhu cầu của họ. Nếu muốn kết hôn với một cô nàng Singapore thì điều kiện cần và đủ là anh phải có nhà to, vóc dáng cao ráo, điển trai và hầu bao luôn rủng rỉnh tiền để chu cấp cho nhu cầu mua sắm của các quý cô, quý bà.

> Đọc thêm: ‘Không có bất kỳ người Thái nào đi xem sexshow”

Du lịch thú vị cùng gái bán dâm chuyên nghiệp - Ảnh 3

Tại phố đèn đỏ này, khách đến thăm nhà thổ sẽ được vào xem hàng. Những cô gái ngồi trong tủ kính tươi cười và chờ đợi đến lượt mình. Nếu như khách không chọn được “hàng” ưng ý thì họ vẫn vui vẻ chào ông chủ và đi sang nhà thổ khác.

Gái bán dâm ở khu phố đèn đỏ Geylang được đến từ nhiều đất nước khác nhau như Trung Quốc, Thái Lan, Ấn độ hay cả Việt Nam. Hình thức kinh doanh nghề mại dâm cũng giống như các hình thức kinh doanh khác trên thị trường. Họ đều phải nộp thuế cho nhà nước và được kiểm soát, quản lý chặt chẽ… Vì vậy, nếu như cảnh sát ở đây bắt được gái mại dâm và khách hàng “làm ăn phạm pháp” thì họ sẽ trục xuất cả hai người ra khỏi đất nước Singapore. Và hành động của họ không phải vi phạm thuần phong mỹ tục hay đạo đức mà họ sẽ bị quy kết vào tội “bán hàng trốn thuế”. Chính vì thế nên trên lãnh thổ khu phố Geylang được chia thành nhiều lãnh thổ khác nhau dành cho gái mại dâm đến từ những đất nước khác nhau.

Việc công khai hóa hình thức bán dâm không chỉ để giải quyết nhu cầu cho các quý ông và du khách đến tham quan, mà điều đặc biệt quan trọng hơn nữa là hoạt động kinh doanh hợp pháp này nhằm đẩy xa các tệ nạn xã hội như hiếp dâm, cưỡng bức phụ nữ và trẻ em.

Loạt bài mê đắm ở ‘kinh đô du lịch tình dục’

Thoại Mỹ